Lần thứ 3 đi Yên Tử, không phải đi vào dịp Tết, không đi cùng Gia đình như mọi năm, lần này tận cuối tháng 3 mới đi, mà đi rất ít người, chỉ có 2 đứa mình, 3 người nhà chị Ánh và chị Phương. Mình cũng chỉ đi cáp treo 2 lượt thay vì 4 lượt, còn lại là toàn leo leo và leo… Mệt cứ gọi là phờ dâu! Nhưng dù sao cũng phải thử leo như thế một lần mới biết rằng đường đến đất Phật mới gian nan làm sao, cứ quyết tâm thì thế nào cũng đến nơi, dù có mệt nhưng trong lòng thấy thoải mái lắm. Mà nếu đi bằng cáp treo mãi, chắc mình chẳng bao giờ biết được đường lên chùa Đồng sẽ đi qua rừng trúc, rừng tùng đẹp như thế
Mê mẩn lắm ý…

Leo bậc thang lên đến đây là thấy hơi mỏi chân rùi, nhưng ai cũng leo hết nên mình cũng máu, ko đi cáp treo nữa

Hai anh chị này cũng ở Vũ Thư Thái Bình nè. Chị ý cõng con nhỏ mà leo cứ thoăn thoắt @_@ hâm mộ kinh!

Tùng Dương quá bé nhỏ trước Tùng Lâm =))

Những cây tùng này chắc phải hàng trăm tuổi rùi.

Bạn ý vất vả quá
vác theo bao nhiêu đồ ăn. Mình lúc đầu còn xách hộ 1 túi, sau thì mình kệ, mà bạn ý cũng ko để cho mình phải xách..he he... Leo núi mà cứ mang vác nhiều mệt muốn chết.

Lên đến Hoa Yên rùi ^^

Thôi mình đi cáp treo nhá :-~

có đứa to còi mà lúc sau sợ độ cao nè ^^

Nhà mình

ảnh này tối quá

Ngày nghỉ lễ nên mọi người đi Yên Tử cũng đông lắm. Trong ảnh nhìn thế này thôi chứ thời tiết hôm đó tuy khô ráo nhưng gió thì như có bão ý

Lên đến chùa ĐỒng rồi mà đông dã man luôn

Trên đường đi xuống ngồi nghỉ mấy đứa bày trò nghịch ngợm
Nhìn heo con nhăn nhó làm trò đến ghét ^^

Hiên ngang giữa trời...

đi xuống lối cáp treo có những đoạn phải leo bậc thang cũng kinh dị lắm.
Không biết đến bao giờ mới được quay trở lại vùng đất Phật linh thiêng này… Mình dạo này rất lười viết blog nhưng chuyến đi này mình phải ghi lại trên đây, để sau này còn có đứa biết dấu chân mình đã đặt đến đâu.